{[['
']]}
Thông tin về việc hợp thức hóa mại dâm, thành lập "khu nhạy cảm" khiến giới hành nghề mại dâm vừa phấn khởi vừa lo lắng.
Đề xuất lập "khu nhạy cảm"
Trong hội nghị giao ban công tác phòng chống tệ nạn xã hội (PCTNXH) năm 2015 của Bộ LĐ-TB-XH tổ chức tại TP HCM vừa qua, ông Lê Văn Quý - Phó chi cục PCTNXH TP HCM đề xuất lập "khu nhạy cảm" như massage, bar, karaoke, cắt tóc thanh nữ… để dễ quản lý cũng như đảm bảo quyền lợi cho những người hoạt động trong những ngành nghề này.
Theo báo cáo tại hội nghị, cả nước đang có hơn 11.000 người bán dâm, 97.347 cơ sở kinh doanh dịch vụ dễ phát sinh hoạt động mại dâm với hơn 59.500 nhân viên nữ làm việc. Tuy nhiên, con số thực tế có thể cao hơn rất nhiều.
Ông Quý đề xuất, nên cho một số địa phương như TP HCM, Hà Nội, Hải Phòng tập trung các cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm vào khu vực riêng để quản lý tốt hơn. Dù pháp luật nước ta không công nhận mại dâm là một ngành nghề nhưng nó vẫn tồn tại, không thể dẹp bỏ được. Đề xuất của đại diện Chi cục PCTNXH TP HCM tạo ra nhiều tranh luận trái chiều. Ông Nguyễn Hồng Hà, Phó ban Văn hóa - Xã hội HĐND TP HCM cho biết, ông phản đối đề xuất trên vì pháp luật chưa công nhận nghề mại dâm.
Thạc sĩ Lê Văn Thành - Trưởng phòng Nghiên cứu Văn hóa - Xã hội (Viện Nghiên cứu Phát triển TP HCM) nêu quan điểm ủng hộ đề xuất, nhưng cho rằng thời điểm này chưa phù hợp. Trên thế giới, nước nào công nhận thì đều tổ chức hoạt động bài bản, tập trung và công khai mại dâm, có sự chọn lọc khách hàng. Gái bán dâm cũng được khám bệnh, quản lý.
Kỹ nữ... hoang mang
Trong vai khách làng chơi, phóng viên đã dạo quanh một vòng các tuyến phố nóng tại Hà Nội có tiếng về mại dâm như : đường Phạm Văn Đồng, Trần Duy Hưng, Lê Duẩn, Bưởi, Láng...
Đoạn đường Bưởi (Ba Đình-Hà Nội) đang trong giai đoạn thi công, sửa chữa nên khá bụi bặm. Tầm 22h đêm khu vực sông Tô Lịch cũng vắng vẻ người qua lại. Dọc tuyến đường có một vài quán nước vỉa hè với những thứ đồ gọn gàng.
Ghé vào quán ngồi, vừa kịp cầm cốc nước uống, bất ngờ một cô gái ăn mặc khá gọn gàng, quần bò xanh, áo trắng, tay đeo chiếc túi nhỏ gọn tiến lại gần bắt chuyện với phóng viên.
Ban đầu là vài câu nói xã giao, hỏi chuyện giờ giấc. Sau khi thấy mọi người xung quanh không để ý, cô gái bắt đầu vào thẳng vấn đề : "Đi vui vẻ tí không anh ? 200.000/lần thôi. Đêm hôm buồn vắng thế, giải trí tí cho đỡ mệt mỏi".
Trước sự thờ ơ, e ngại của tôi, cô này luyến thoắng tiếp: "Anh chắc đi lần đầu à ? Thế thì em khuyến mãi, lấy 150000 thôi. Mấy hôm năm làm ăn chán quá. Cả tối nay chưa có người mở hàng".
Khu vực đường Lê Duẩn (cạnh công viên Thống Nhất) là địa bàn làm việc của các cô gái hành nghề mại dâm.
Tỏ vẻ hào hứng, phóng viên được cô này giới thiệu thêm : "Em tên là Nhung, 26 tuổi, sống ở Lào Cai. Chồng suốt ngày rượu chè, cờ bạc, sau đó chửi mắng, đánh đập. Không chịu đựng được, em làm đơn li hôn, để con lại cho bà ngoại nuôi dưỡng, xuống Hà Nội đi làm. Cũng làm đủ thứ nghề rồi, nhưng tiền ít ỏi quá. Liều quá, theo nghề mại dâm".
Câu chuyện trở nên trầm hơn khi Nhung nói về cái "nghề" mà bị cả xã hội khinh bỉ, coi thường. "Làm ăn bây giờ khó lắm. Ngày nào đắt thì còn kiếm được chút chứ như hôm nay thì chắc em đói mất. Tháng tằn tiện, trừ chi phí sinh hoạt các thứ cũng chỉ gửi về nhà cho con được 2,3 triệu thôi". Nhung chia sẻ.
Cũng theo lời cô gái này thì tháng này đa phần gái mại dâm đều "đói ăn", phần vì tháng cô hồn người ta kiêng, phần vì công an đang thắt chặt an ninh trật tự.
Trước thông tin về việc hợp thức hóa nghề mại dâm, lập "khu nhảy cảm" để quản lý và hành nghề công khai, Nhung tỏ ra khá băn khoăn : "Nói thật là em cũng chả có thời gian đọc báo mấy. Đêm đi làm về muộn, ngủ một mạch đến chiều mới dậy. Chỉ nghe mấy chị em nói qua thôi.
Em thì cũng muốn được hành nghề một cách công khai, không phải trốn tránh. Nhưng mà cũng chưa biết cách quản lý sẽ như thế nào. Nếu mà lập hồ sơ cá nhân rồi về địa phương xác nhận thì gia đình rồi con em sẽ biết mất". Nhung thở dài.
Tiếp tục thâm nhập vào giới gái mại dâm Hà thành, tôi cùng cậu bạn tìm đến công viên Thống Nhất (Hai Bà Trưng- HN). Không gian càng về đêm càng vắng vẻ và tĩnh mịch. Khu vực đường Lê Duẩn là địa bàn hoạt động chính của gái mại dâm về đêm. Đằng sau bóng cây cổ thụ và ánh đèn mờ nhạt buổi đêm là những cô gái ăn mặc mát mẻ, gợi cảm.
Người thì đứng lên đi lại, người thì ngồi tạm vào mép tường của công viên, trên tay cầm điện thoại lướt web chờ khách. Phía đằng xa, cách đó chừng 10m là mấy quán nước, mà nhiệm vụ chính là cảnh vệ, quan sát xung quanh.
Thấy người lạ tiến lại, mấy cô gái này tỏ vẻ cảnh giác, cũng không chủ động trò chuyện, mời gọi.
Sau vài câu hỏi han, ngã giá, phóng viên được cô gái tên Mai dẫn đến khu nhà nghỉ nằm trong ngõ sâu đường Lê Duẩn. "250000/lần là giá rẻ rồi đấy anh. Bọn em đã trả luôn tiền phòng rồi. Các anh vào đây là chỉ để hưởng thụ sung sướng thôi". Mai mạnh dạn nói.
Theo lời cô gái này, thì cô đã hành nghề được 6 năm rồi. Quê cô ở mạn Cao Bằng, nhà nghèo không được ăn học tử tế, đến năm 15 tuổi thì xuống Hà Nội làm thuê. Đầu tiên là đi rửa bát, bưng bê phục vụ, nhưng sau đó thì được giới thiệu vào quán cà phê làm.
"Mới đầu em cũng kiên quyết phản kháng, không tiếp khách. Nhưng sau thấy công việc vất vả quá, làm mãi không có tiền nên đánh liều thử. Bây giờ thì cũng quen rồi. Mỗi người một nghề, làm nghề nào theo nghề đó mà anh".
Mai kể rằng, lên mạng đọc báo cũng thấy mọi người tranh cãi về việc thành lập "khu nhạy cảm", công nhận mại dâm là một nghề hợp pháp.
"Mấy chị em làm nghề cùng em cũng phấn khởi khi biết tin lắm. Mỗi đợt cao điểm là chị em lại phải lẩn trốn, không dám đi làm. Nếu được xã hội công nhận thì công việc sẽ đều hơn. Tuy nhiên em chỉ băn khoăn việc phân chia địa bàn, khách hàng rồi tiền nong nữa". Mai chia sẻ.
Theo như thỏa thuận sẵn từ trước, 30 phút sau khi vào nhà nghỉ, cậu bạn đi cùng tôi gọi điện thoại. Lấy lý do bận việc cá nhân tôi từ chối việc "sung sướng" rồi rời khỏi phòng. Khi chia tay, cô gái vẫn dịu dàng : "Lần sau anh có nhu cầu thì cứ ra đây nhé. Em sẽ phục vụ bù".
Hoàn Nguyễn


Post a Comment